10 bài văn tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5

Top 10 bài văn tả em bé đang tập đi tập nói lớp 5 mà em yêu quý hay nhất được Đọc Tài Liệu sưu tầm tại đây!

Đọc tài liệu hướng dẫn các em làm bài văn tả em bé lớp 5 bao gồm dàn ý, sơ đồ tư duy và những bài văn tả em bé đang tuổi tập đi tập nói hay nhất để hoàn thành tốt bài tập.

Hướng dẫn làm bài tả em bé đang tuổi tập đi tập nói

Dàn ý tả một em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5

Mở bài: Giới thiệu em bé em định tả.

Thân bài

Tả bao quát chung về em bé

- Tên em bé là gì?

- Em bé bao nhiêu tuổi (bao tháng tuổi)?

- Là bé trai hay bé gái?

Tả chi tiết về em bé

*Ngoại hình:

- Gương mặt: bầu bĩnh, đáng yêu, hai má ửng đỏ.

- Đôi mắt: long lanh, to tròn.

- Miệng: như nụ hồng chúm chím, khi cười để lộ má núm đồng tiền vô cùng dễ mến.

- Quần áo: bé mặc một chiếc áo dài truyền thống.

*Tính tình:

- Bé rất hay cười.

- Em rất ngoan, ai bế cũng được.

- Gặp ai bé cũng vẫy vẫy tay ra vẻ chào.

- Em rất thích kẹo, nhìn thấy kẹp là chạy ngay tới xin.

- Được ai thơm má bé đều quay lại mở to đôi mắt rồi vẫy tay tỏ vẻ vui mừng.

Một số hoạt động của em bé đang tập đi, tập nói:

- Đang tuổi tập nói nên thi thoảng bé phát ra những âm gọi non nớt: “mẹ…mẹ”, " ba, ba "...

- Bé mới tập đi nên còn hay ngã, cần người lớn phải dắt và trông bé.

- Dáng bé bước đi nghiêng ngả trông rất đáng yêu.

- Thi thoảng đi mệt quá bé lại ngồi phịch xuống đất, huơ huơ tay đòi người bế.

- Tay chân bé lúc nào cũng hoạt động, dường như bé không thể ngồi im được.

Kể lại kỉ niệm/ ấn tượng về em bé: Mẹ bé cố dạy bé nói chữ "ông", "bà" nhưng bé phát âm thành "âng, âng", "pà, pà" khiến ai cũng phải bật cười.

Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về bé.

Sơ đồ tư duy tả em bé đang tuổi tập đi tập nói

So do tu duy ta em be dang tap noi tap di lop 5

Văn mẫu tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 1

Văn mẫu tả em bé 1 tuổi

   Cuộc sống xung quanh ta sẽ trở nên vui vẻ và đỡ buồn chán hơn khi có những tiếng cười, tiếng nói của những em bé dễ thương. Tôi cũng có một đứa em gái đang tuổi tập đi, tập nói, đó là người mà tôi yêu quý nhất tỏng gia đình.

Em gái tôi tên là Hạ An, vừa tròn một tuổi kể từ khi sinh ra. Hạ An là một cô bé dễ thương và khá tinh nghịch. Con bé có mái tóc tơ đen óng ả, mềm mượt, lúc nào cũng để xõa như công chúa. Tuy còn nhỏ nhưng Hạ An cũng khá bụ bẫm, khuôn mặt cô bé tròn, hai bên má có ngần phình ra cùng với làn da trắng hồng khiến ai nhìn bé cũng muốn cắn yêu một cái. Đôi mắt bé tròn, to đen láy, long lanh như hột nhãn, chiếc mũi nhỏ, xinh, cái miệng đỏ hồng, mỗi khi cười lại để lộ hàm răng chưa mọc hết, trông dễ thương vô cùng. Ngày ngày, Hạ An được bố mẹ cho tập nói, tập đi, mỗi lần như vậy, tôi lại được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của cô bé.

Khi tập đi, vì đôi chân chưa đứng vững, nên mỗi bước chân của An đều được bố mẹ đỡ, dìu dắt theo, rồi dần dần con bé đã có thể tập tễnh bước đi được một vài bước ngắn khiến cả nhà tôi vui mừng không thôi. Theo từng bước chân, cái thân hình bụ bẫm, tròn tròn của con bé lại bập bênh theo nhịp bước, trông giống như con lật đật nhỏ đáng yêu, miệng thì cười toe toét như hãnh diện, tự hào. Cũng có đôi khi bé ngã sõng xoài trên mặt đất, tuy nhiên nhờ sự cổ vũ, khích lệ của những người xung quanh, nó lại đứng lên và bước đi tiếp. Con bé luôn chăm chỉ tập đi, vậy nên đến bây giở nó đã có thể đi được một đoạn dài mà không cần người đỡ. Bé An của tôi thật giỏi!

Tập đi là một chuyện nhưng khi Hạ An tập nói, cô bé lại khiến cho cả gia đình tôi có những khoảnh khắc cười vui vẻ. Mấy ngày đầu, cô nàng được mẹ dạy nói những tiếng đơn giản như “ba”, “mẹ”, “chị”,..Chao ôi, cái giọng non choẹt cất lên nghe mới đáng yêu làm sao! Dần dần cô bé được dạy những câu nói dài hơn, rồi học lại lời nói của những người xung quanh, nói theo khiến mọi người có những trận cười sảng khoái. Gia đình tôi đều rất vui mừng vì bây giờ bé đã có thể nói gần như sắp sõi được những câu giao tiếp cơ bản hàng ngày.

Được chứng kiến những khoảnh khắc đáng yêu của em gái tôi khi tập nói, tập đi, tôi lại nhớ đến bản thân mình ngày trước, cũng đã từng có những khoảng thời gian non nớt và dễ thương đến vậy. Tôi hy vọng bé Hạ An sẽ ngày càng đi vững và nói sõi để có thể cùng tôi trò chuyện và đi chơi sau này.

Xem thêm các bài văn mẫu tả người thân trong gia đình mà em yêu quý cùng chủ đề nữa nha!

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 2

Bài văn tả em bé tập nói bi bô

Bé Huệ 13 tháng tuổi, là con gái đầu lòng của cô Thái. Cô Thái là nhân viên đường sắt, công tác tại nhà ga Hàng cỏ. Cô ở cạnh nhà em. Chủ nhật nào, cô cũng mang bé Huệ sang nhà em chơi.

Bé Huệ có đôi môi đỏ chót, má thơm mùi sữa. Đôi mắt đen láy rất đẹp. Mái tóc tơ mượt mà. Bé đi lẫm chẫm; đi được vài bước lại bò. Miệng bi bô suốt ngày. Sáu cái răng trắng nõn, luôn nhoẻn miệng cười. Hỏi tên ai, nó cũng chỉ đúng người đó. Nó biết vòng tay, cúi đầu rất điệu cất tiếng ạ . Nó biết giơ tay vẫy vẫy nói: "bai bai". Nó gọi "mẹ", gọi "bố gọi ông, gọi "bà" rất rõ. Da nó rất trắng, không biết ai bày cho nó là người Pháp, nên mỗi lần được hỏi:

-  Bé Huệ người nước nào ?

-  Pháp ! Pháp !

Nó nói xong liền cười tít mắt. Rồi sà vào mẹ, vào cô chỉ ra ngoài ngõ, cúi đầu nói: "Chơi ! Chơi !".

Lê Phước Hạnh Lớp 5A Trường Tiểu học Nguyễn Huệ Quận Hoàn Kiếm - Hà Nội

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 3

Tả bé Phi Yến 20 tháng tuổi

Hai vợ chồng chị Sâm dạy học ở Bắc Ninh. Hè vừa rồi, anh chị đưa con về thăm bà ngoại. Bé Phi Yến đã được 20 tháng tuổi.

Chỉ sau một ngày, nó quen thân hết mọi người: bà, cậu Sơn và dì Bình. Nó bám lấy bà suốt ngày. Cặp chân và đôi bàn tay cháu Yến rất xinh. Móng tay móng chân như những nụ hoa hồng tươi thắm. Cặp mắt sáng ánh lên vẻ tinh anh, dịu dàng. Má bầu lúm đồng tiền thơm mùi sữa. Tóc vàng mượt như tơ. Cổ tay có ngấn, tròn trĩnh đeo cái vòng bạc óng a óng ánh. Chẵn năm, cháu đã biết đi. Bây giờ, cháu đi khá vững. Cháu thích ngồi lên xe máy để được đèo đi chơi. Bé biết gọi mèo, gọi chó. Thích ôm búp bê nằm ngủ. "Bà ơi !", "Mẹ ơi", "cậu Sơn", "dì Bình", cháu cất tiếng gọi rất rõ.

Chị Sâm bảo: "Nó ghê gớm lắm! Mới tí tuổi đã biết bênh bố, thích mặc áo quần đẹp, đi giày dẹp! Hỏi ai đái dầm, nó chỉ vào con chó bông !... "

Mỗi bữa cháu Yến ăn được một bát cháo đầy. Cháu thích được cầm thìa để tự múc cháo ăn. Tám chiếc răng sữa trắng nõn, nhai thức ăn chóp chép. Thấy ai làm gì cũng nhìn và bắt chước làm theo. Cháu nói được nhiều tiếng, thích cầm lấy cái điều khiển ti vi, nhấn nút, lắc lắc như người lớn. Cháu đã bắt đầu ê a tập hát và reo lên khi xem phim hoạt hình.

Hôm trở về Bắc Ninh, cháu Yến ôm chặt lấy bà thơm lấy thơm để. Cháu nắm chặt tay cậu Sơn. Cháu đòi dì Bình bế. Cháu gọi bà, gọi dì, gọi cậu, vẫy tay khi ngồi lên xe ô tô.

Từ hôm cháu Phi Yến trở lại Bắc Ninh, nhà bà ngoại vắng hẳn. Ai cũng nhớ và thương.

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 4

Bài văn tả bé trai Gia Khánh với những khoảnh khắc đáng yêu

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng sẽ từng trải qua khoảng thời gian tập đi, tập nói từ khi sinh ra còn là một đứa trẻ cho đến khi trưởng thành. Và cháu trai tôi cũng vậy, nó là một đứa bé đang tuổi tập nói tập đi với những khoảnh khắc đáng yêu vô cùng.

Cháu trai tôi tên thật là Gia Khánh, bé đã được chín tháng kể từ khi mới chào đời. Bé có làn da trắng nõn, mềm mại, khuôn mặt tròn với hai má phúng phính, ngấn thịt. Thẳng bé khá bụ bẫm nên nó có một thân hình đầy đặn, tròn tròn như trái bóng khiến cho ai nhìn cũng chỉ muốn ôm ngay bé vào lòng. Đây là khoảng thời gian mà bé được dần tiếp xúc với việc tập nói, tập đi nên mỗi khi có thời gian rảnh, tôi lại qua nhà dì để cùng thằng bé tập đi, nói và được chứng kiến những giây phút đáng yêu vô cùng.

Mỗi lần bé tập đi, cả nhà đều dõi theo từng bước chân bé. Những bước chân đầu tiên của cuộc đời được dìu dắt bởi người mẹ thân yêu. Bé tập tễnh bước đi, mỗi lần bước là cả thân hình lại lon ton theo từng nhịp chân. Dần dần, bé đi mà không cần người đỡ nữa, cũng có những lần bé ngã , đôi mắt to, tròn, đen láy lại ngấn nước, bé khóc òa lên vì đau trông đáng thương vô cùng nhưng chú tôi bảo rằng, khi ngã phải biết tự đứng dậy mà không cần ai giúp , thế là thằng bé sau đó nín khóc dần và tự mình đứng lên trong sự cổ vũ và động viên của gia đình. Cho đến nay, bé đã có thể đi khá vững vàng và tràn đầy tự tin, khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ còn miệng thì cười toe toét trông dễ thương làm sao.

Để tập nói, đó cũng là cả một quá trình với bé. Thằng bé ban đầu bập bẹ những tiếng cơ bản rồi dần dần nói được những câu dài khiến cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Đôi khi nó nói sai khiến cả nhà lại được một phen cười đau bụng. Mỗi lần tập nói, cái giọng non choẹt còn hơi sữa lại vang lên lanh lảnh trong không gian, dường như cu cậu lúc nào cũng phấn khích sau khi biết nói được những câu chữ đơn giản nên ngày nào cũng nói liên hồi, hết nói chuyện với ông rồi nói chuyện với bà trông không khác gì ông cụ non đáng yêu.

Em bé đang tập nói tập đi mới thật dễ thương và ngộ nghĩnh làm sao. Qua đó mới thấy, những câu nói đầu tiên hay những bước chân đầu tiên luôn là những điều quý giá nhất, mở ra cả một chặng đường tương lai sau này trong cuộc đời của mỗi người.

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 5

Bài văn tả em bé Bống nhà em

“Bé bé bồng bông, hai má hồng hồng..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của em bé Bống. Bé đang ở tuổi tập đi, tập nói. Bống là cháu gái gọi em bằng cô.

Bé Bống có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm rất dễ thương. Bé thích mặc áo đầm.  Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phính của em.

Đầu của bé Bống hơi thon nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hạt nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím rất dễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong cong, cùng với đôi môi hồng hồng như cánh hoa đào. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé vỗ vào má em lúc em bế Bống.

Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy, đôi lúc còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạy ra đón, chân bước loạng choạng, băng xiên, hai tay vỗ mừng, cười toét miệng gọi mẹ.

Bạn Phương của em rất hay hát, khi bạn đến nhà chơi cùng em thì bạn cũng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng duyên dáng hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy thương bé vô cũng, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o, i… o”.

Em bé Bống là niềm vui của gia đình. Vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em liền chạy đi tìm bé Bống Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường.

Ta em be gai dang tap noi tap di
 

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 6

Em bé Linh Chi đáng yêu

"Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi". Bà em nói đúng bé Linh Chi – cháu gọi em bằng cô ruột – vừa được hơn chín tháng tuổi đang lẫm đẫm tập đi và bi bô tập nói. Hằng ngày, bé mang lại cho cả nhà em những niềm vui ngộ nghĩnh.

Linh Chi trông mới thật là xinh xắn làm sao. Bé có thân hình nhỏ nhắn nhưng bụ bẫm, dễ thương. Khuôn mặt bé tròn trịa, nước da hồng hào. Tay chân bé cũng tròn hằn rõ từng ngấn.

Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má trắng hồng phúng phính, mỗi khi bé cười, hàn rõ đôi lúm đồng tiền và để lộ ra hàm răng mới nhú răng ba chiếc răng sữa tròng ngộ nghĩnh lạ.

Nửa tháng nay, Linh Chi lon xon tập đi. Đôi chân bé chập chững từng bước ngắn Trông dáng người lắc lư, đầu chúi về trước của bé mới thú vị làm sao. Tuy bị té xuống hoài nhưng không lần nào bé khóc. Bây giờ, trước mặt mọi người, có ai bảo: “Bé Hoà làm ông già đi” là bé đứng lên, lưng cúi lom khom tay vờ chống gậy, bước nghiêng bước ngửa làm ca nhà cười rộ.
 
Miệng luôn cười tươi, Linh Chi cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói sõi được vài tiếng: bà, ba. má, măm. Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi dâu là bé lên tiếng: “ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra ăn vạ. 

Anh chị của em thường tập con mình chào hỏi ông, bà, cô chú và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”. Những lúc đó, được khen bé thích thú lắm. Nhưng thích thú nhất đối với Linh Chi là được ẵm đi chơi. Khi ấy, đôi mắt sáng ra, bé nhảy lên sung sướng.

Linh Chi là niềm vui của cả nhà em. Từ khi có bé, cả nhà em vui nhộn hẳn lên. Trong nhà em, ai cũng cưng chiều bé cũng mong bé ăn no, ngủ ngon, chóng lớn…

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 7

Tả cu Tí một tuổi

Thằng Cu Tí giống như con búp bê, cả nhà em ai cũng cưng nó.

Mới vừa qua thôi nôi vài tuần nên nó còn rất bụ sữa, nước da trắng hồng hào. Lúc nào nó cũng mang một trái cây hình vuông trên cổ. Tay chân nó tròn tròn như khúc bánh mì. Đầu chi lưa thưa một lớp tóc tơ mỏng. Hai con mắt long lanh đen như hai hạt nhãn. Mỗi khi nó cười để lộ cặp nướu màu hồng tươi với 2 cái răng sữa mới nhú nên trông mắc cười nhưng lại đáng yêu lắm.

Chị Ba em cứ hôn hít thằng Cu Tí luôn, vì nó là đứa con trai đầu lòng của chị. Nó vừa mới tập đi. Cứ mỗi chiều gió mát, chị thường ẵm nó ra sân rồi để đứng xuống đất. Chị lùi ra sau một khoảng, vỗ tay kêu: “Cu Tí, Cu Tí lại đây con”. Nó chập chững vài ba bước liền bị vấp và ngã chồm vào lòng chị. Chị dang hai tay đón lấy con và vuốt ve nựng nịu nó. Thấy mọi người cười khen ngợi, thằng Cu Tí hình như lấy làm thích thú, miệng toe toét vừa cười vừa kêu ba ba.
 
Em bắt chước chị Ba, ẵm nó để xuống đất rồi cũng lùi lại. Nó chỉ lo ngước nhìn xung quanh để trông chờ được tán thưởng, đi chưa được mấy bước đã ngã lăn ra đất, rồi khóc oà lên. Em lật đật đền cho nó một cái bánh gạo. Nó thò tay lấy và cười rạng rỡ ngay, dù nước mắt hãy còn ướt đẫm. Thật đúng là trẻ con. Khóc đó rồi cười đó.

Nhìn thằng Cu Tí, em chợt nghĩ rằng: có lẽ hồi nhỏ mình cũng thế. Mới biết công lao cha mẹ nuôi con từ thuở ấu thơ đến lúc khôn lớn quả thật là to tát dường nào.

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 8

Em bé Ken nhà dì Út

Mấy hôm nay, căn nhà nhỏ của gia đình em rộn rã tiếng cười vì dì Út về chơi bế theo cu Ken. Ken là con trai dì mới hơn một tuổi. Bé đang tập đi, tập nói rất đáng yêu.

Cu Ken mới chỉ mười lăm tháng tuổi, da trắng hồng, mịn màng như cánh hoa. Khuôn mặt bé bầu bĩnh, đôi mắt đen lay láy mở to thật đáng yêu. Đôi môi bé chúm chím như nụ hồng, miệng tươi tựa thoa son, trông thấy bé là muốn nựng ngay. Đầu cu Ken tròn tròn, rất xinh với mái tóc tơ mềm mượt, hoe hoe vàng nâu chứ không đen nhánh. Tay chân bé bụ bẫm, trắng trẻo.

Bé mặc áo thun kẻ sọc xanh trắng và quần yếm ngắn màu xanh dương, trông bé như một chú lính thuỷ tí hon. Chú lính thuỷ này không đi trên tàu, chú đang chập chững tập đi và bi bô tập nói. Cu Ken chưa đi được nhiều. Bé đi nhiều nhất là dăm bước rồi ngồi bệt xuống đất hoặc ngã ngay vào lòng mẹ, cười toe toét. Ấy thế mà bé rất thích tự mình đi, không chịu cho người lớn dắt tay. Bé vịn vào tay mẹ, đứng lên cho vững rồi rụt tay lại, muốn đi một mình.

Bé bước từng bước một, đôi chân bụ sữa dẫm lên nền nhà, tay bé vươn ra theo đà đi tới. Gắng đi được năm bảy bước, bé ngồi bệt xuống sàn nhà gọi mẹ rất to: “Ma ma... ma ma”. Bé nói tiếng “Ba” là rõ nhất còn những từ khác thì chưa được rõ ràng. Khi muốn ăn, bé nói: “Măm măm” nghe rất dễ thương. Bé cũng biết đòi bế đi chơi trong vườn. Khi muốn đi chơi, bé sà vào lòng em, một tay sờ mặt em, tay kia đập nhè nhẹ vào vai em rồi nói: “Đi, đi, đi...”. Nhân đó, dì út dạy bé nói tiếng “chị” nhưng bé chỉ nói được tiếng “xi” làm cả nhà lăn ra cười.

Cu Ken ngủ ngày hai giấc. Bé ngủ dậy được mẹ cho bú rồi chơi một tí. Bé chơi lúc lắc, búp bê lật đật. Chơi chán, bé tụt xuống đất rồi vịn mép giường đi tới. Để bé tự đi, em đến trước mặt bé cách xe một tí rồi vỗ tay gọi, bé thả tay vịn  giường bước nhanh ba bước rồi sà vào tay em. Em vỗ tay hoan hô bé rồi bế bé, hôn thật kêu lên má. Bé thích chí cười nắc nẻ rất dễ thương.

Dì út thường cho bé ăn cháo nấu với thịt và rau củ. Cu Ken thấy chén cháo liền vỗ tay: “măm” làm cả nhà cười rộ lên. Em rất yêu cu Ken, thích nựng bé. Chơi với bé, em hôn bé thật kêu làm bé nhột, cười lên thích thú. Em rót nước, giúp dì cho bé ăn và chơi với bé. Cu Ken rất ngoan, chơi chán, bé đòi bế lên giường và không cần võng đưa, bé nằm ình ra gối thiu thiu ngủ. Thật hay là bé không đòi mẹ, vì dì tập cho bé từ nhỏ, để dì tiện làm việc.

Bác Hồ đã viết: “Trẻ em như búp trên cành - Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan”. Cu Ken đúng là búp hồng trên cành mà cả nhà yêu thương, nâng niu, chăm sóc. Ở chơi một tuần, dì vào lại thành phố, vắng cu Ken, cả nhà đều nhớ bé.

Mieu ta em be Ken nha di Ut
 

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 9

Em bé Tu Ti đáng yêu một tuổi

Đối diện với nhà em là nhà cô Thanh. Cô Thanh có một em bé gái thật xinh xắn, dễ thương tên là Bảo Linh. Ai cũng yêu quý và âu yếm gọi bé bằng cái tên “Tu Ti”.

Năm nay, Tu Ti vừa tròn một tuổi. Cái miệng nhỏ xíu luôn cười, làm lộ rõ mấy chiếc răng đang nhú như những hạt ngô non. Hai bàn tay mũm mĩm của bé thường vỗ vỗ vào nhau. Khi nào em nói: “Tu Ti ơi, cho chị thơm một cái nào”, bé nghiêng nghiêng đôi má phím, trắng hồng đưa cặp má phính ra để chờ đợi, trông thật đáng yêu.
 
Bé có đôi mắt tròn, đen lay láy và trong veo như hồ nước. Mái tóc bé hoe hoe, mềm mại như tơ, nhìn bé giống như một cô búp bê tinh nghịch.

Nhiều lúc, như có gì vui lắm, bé cứ nói bi bô khiến ai cũng phải bật cười. Có lần, bé với tay lấy được thỏi son của mẹ, bé xoa hết lên mặt mũi. Trông bé lúc ấy  như một chú hề ngộ nghĩnh. Tu Ti đang tuổi tập nói, tập đi nên ai nói gì bé cũng bắt chước theo. Ai dạy bé “ạ”, bé cũng làm theo “ạ” lên một tiếng. Nhưng bé chưa nói sõi nên nhiều lúc mẹ phải “phiên dịch” cho người khác hiểu. Cả ngày, bé hết “bà, bà” lại “mẹ, mẹ” mà không biết chán. Thấy em sang chơi nhà, cô Thanh bảo: “Tu Ti ngoan, chào chị đi nào!”. Bé liền bập bẹ “chào chị”. Giọng bé cứ ngọng líu ngọng lô nghe đến là buồn cười.

Tu Ti rất thích đi. Bé đi lẫm chẫm, lò dò từng bước một. Sau mỗi một quãng đường ngắn, bé lại dừng lại, hai bàn tay nhỏ vỗ vỗ vào nhau, miệng bi bô “Mẹ… mẹ… Hô… hô…” đòi mẹ phải vỗ tay hoan hô thành tích của bé. Được mẹ mua cho đôi giày mới, Tu Ti thích lắm, cứ đòi đi giày mới bằng được để tập đi. Đôi giày của bé khi bước đi phát ra những tiếng “chút chít” nghe rất vui tai. Bước đi của bé còn chưa vững nhưng bé không muốn ai dắt tay đâu. Một mình bé dò dẫm từng bước. Gặp bậc thang, bé liền ngồi xuống, bò lên bậc rồi lại đứng lên đi tiếp. Đến lúc bé lon ton chạy, khúc khích cười, ai trông thấy cũng yêu, cũng muốn ôm chầm lấy bé để hôn hít.

Em rất yêu quý Tu Ti. Mỗi khi cô Thanh cho bé đi đâu chơi một hai ngày là em đã thấy buồn buồn, nhớ nhớ bé rồi. Em nhớ dáng đi chập chững, giọng líu lo như chim tập hót, cái miệng nhỏ xíu cười ngộ nghĩnh của bé. Em chỉ mong sao có bé bên cạnh để nô đùa cùng bé. Em luôn mong Tu Ti hay ăn chóng lớn, khỏe mạnh.

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 bài số 10

Tả em Bông nhà em

Nhà tôi có hai chị em, tôi là chị lớn còn em gái tôi đang tuổi tập nói tập đi. Từ ngày có thêm một thành viên mới, gia đình tôi vui hơn rất nhiều, nhất là khi em bé  bắt đầu tập bước những bước chập chững và cất những tiếng nói bi bô.

Em gái tôi được cả nhà gọi bằng một cái tên hết sức thân thương trìu mến là bé “Bông”. Bé Bông hôm nay đã hơn một tuổi. Em có nước da giống mẹ trắng hồng và mịn màng. Đôi má bầu bĩnh trông rất dễ thương. Mỗi khi có ai sờ vào má hay hôn nhẹ lên chiếc má phúng phính ấy thì bé cười lên như nắc nẻ. Khi bé nhìn mọi người lạ, hoặc nhìn cái gì bé thấy đẹp mắt cặp mắt bé mở to, tròn đen lay láy như hai hạt nhãn, không chớp mắt. Cái miệng chúm chím rất xinh, đôi môi đỏ tươi, mỗi khi bé nhoẻn miệng cười để lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông đáng yêu lắm.

Hôm nay em Bông được bà mặc cho một chiếc váy màu hồng, trông em bé càng xinh, giống như búp bê vậy. Em bé cứ cố gắng vịn vào các đồ vật để đứng lên tập đi. Khi đã vịn đứng lên được, bé mạnh dạn buông tay và bước đi một vài bước lại ngã phịch xuống. Mỗi khi ngã bé không hề khóc mà còn cười khoái chí. Vừa tập đi vừa tập nói nên bé thường bắt chước các chị làm đủ các động tác, cử chỉ, kể cả nói từng tiếng rất ngộ nghĩnh đáng yêu. Là con gái nhưng em bé cũng rất tinh nghịch, bé thường bắt mọi người làm theo ý của bé, mỗi khi không được đáp ứng nhu cầu là em bé khóc nhè ngay.

Tuy còn bé nhưng em bé rất thông minh, khi được hỏi tên từng người em bé chỉ rất đúng dù chưa nói được. Mỗi khi chuẩn bị cho đi chơi là em bé đã biết chỉ vào mũ, áo khoác, khăn đội để sẵn sàng chuẩn bị đi. Cả nhà tôi ai cũng yêu quý em bé, em bé đã đem lại niềm vui cho mọi người trong gia đình. Tôi sẽ giúp ba mẹ chăm sóc em bé thật tốt, để sau này lớn lên em sẽ xinh đẹp và học giỏi giống như chị gái của mình.

-/-

Trên đây là dàn ý và một sỗ bài văn tả một em bé đang tuổi tập đi tập nói lớp 5 dành cho các em tham khảo, đừng quên tham khảo các tài liệu tập làm văn lớp 5 theo các chủ đề được học nữa nha.

Huyền Chu (Tổng hợp)

Bài viết đã giải quyết được vấn đề của bạn chưa?
Rồi
Chưa

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

TẢI VỀ

X