Đoạn văn về cuộc sống tương lai của hai bố con Anđrây Xô-cô-lốp

Hãy tưởng tượng và viết một đoạn văn về cuộc sống tương lai của hai bố con Anđrây Xô-cô-lốp - Ngữ văn lớp 12 mà em có thể nghĩ đến.

Đề bài: Em hãy tưởng tượng và viết một đoạn văn về cuộc sống tương lai của hai bố con Anđrây Xô-cô-lốp.

Đoạn văn viết tiếp câu chuyện về cha con Xô-cô-lốp

Đoạn văn 1

Mới đó mà đã qua mười năm, cậu bé Va-niu-ska bé nhỏ ngày nào đã lớn trở thành chàng thanh niên khỏe mạnh. Cậu đã trở thành một thanh niên truyền phát tin của tòa soạn báo lớn của Mat-xcơ-va. Vào mỗi dịp nghỉ, cậu và ông bố Xô-cô-lốp của mình vẫn luôn dành thời gian đi khắp nước Nga để giúp đỡ những em nhỏ mồ côi và gặp khó khăn trong cuộc sống. Mặc dù công việc bận rộn nhưng cậu vẫn luôn dành thời gian chăm sóc bố của mình, hiện tại sức khỏe của Xô-cô-lốp ngày một yếu. Cuối tuần, hai cha sẽ dành cho nhau để cùng ăn tối, đi câu và ngắm hàng bạch dương trắng xóa. Về phần Xô-cô-lốp, nửa đời mặc áo lính cùng với việc mất mát quá lớn của gia đình đã khiến trái tim của ông chẳng thể khỏe mạnh, hiện giờ đã có tuổi nhưng ông vẫn tranh thủ chăm sóc vườn cây, làm từ thiện, viết văn.... Hai con người côi cút, hai hạt cát đã từng bị sức mạnh phũ phàng của bão tố chiến tranh thổi bạt tới những miền xa lạ ấy vẫn sống với bản lĩnh kiên cường và nhân hậu của con người Xô-viết.

Xem thêm: Phân tích tác phẩm Số phận con người

Đoạn văn 2

Sau khi bị tước bằng lái xe, Xô-cô-lốp cùng bé Va-niu-ska đã đi bộ tới Ka-ra-sư - một mảnh đất mới, nơi họ tìm kiếm một cuộc sống mới. Đặt chân đến Ka-ra-sư, Xô-cô-lốp được người bạn cùng đơn vị trước khi giới thiệu làm thợ mộc chờ đến khi được cấp bằng lái xe lại. Mặc dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, hai cha con vẫn bình yên sống qua ngày mà không cần lo tới chuyện cơm áo nữa. Chẳng mấy chốc mà Va-niu-ska đã đến tuổi đi học. Ban ngày cậu bé đi học, tối về lại tíu tít kể chuyện học, chuyện vui chơi cho bố nghe. Hai bố con vẫn sống vui vẻ qua ngày như vậy. Mấy năm sau, những vết thương trên cơ thể thời chiến của Xô-cô-lốp tái phát, tuổi càng già đi thì ông càng lo sợ, sợ một ngày bất ngờ ông chẳng thể tỉnh lại nữa thì con trai Va-niu-ska phải làm sao đây. Va-niu-ska giờ đã trưởng thành, trở thành một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú. Những tưởng khi cậu đủ lớn, cũng là lúc báo ơn công ơn của cha thì không may Xô-cô-lốp qua đời, Va-niu-ska cầm trên tay cuốn nhật ký của cha, vừa đọc vừa rưng rưng nước mắt. Giờ cậu mới biết rằng cha đã nhận nuôi mình một cách bất ngờ như thế, cậu  biết ơn người cha của mình biết bao. Va-niu-ska càng quyết tâm học hành thành tài để không phụ công ơn nuôi nấng của cha. Sau này thành tài, cậu đã thành lập rất nhiều trại trẻ mồ côi ở khắp nơi trên đất nước Nga, với mong muốn những đứa trẻ có hoàn cảnh giống mình có một mái ấm, một gia đình thật sự. Thế đấy, tình cảm cha con giữa Xô-cô-lốp và Va-niu-ska trong chiến tranh tàn khốc càng giúp ta hiểu rõ về tình yêu thương, tình thân máu mủ ruột già giữa người với người.

Đoạn văn 3

Trong giấc mơ mỗi đêm, Xô-cô-lốp tưởng chừng như vẫn gặp lại vợ và những đứa con thân yêu của mình đang tươi cười vẫy gọi, nhưng khi thức giấc, anh lại sững sờ và lo lắng. Gần đây sức khỏe của anh ngày càng yếu, có lẽ là chấn thương thời chiến khiến nó càng thụt lùi, đặc biệt là trái tim ngày một suy yếu. Anh càng lo nếu một ngày nào đó mình chẳng thể tỉnh lại, thì người con trai anh đã nhận nuôi Va-niu-ska phải làm sao? Hai bố con Xô-cô-lốp đã tới Ka-ra-sư được 2 năm rồi, Xô-cô-lốp sau thời gian làm thợ mộc tạm thời tại xưởng mà anh bạn cùng đội ngũ giới thiệu lúc trước giờ đã lấy được bằng lái và trở lại với công việc lái xe. Cậu bé Va-niu-ska thì đã bắt đầu đi học, dường như cậu bé có hàng vạn câu hỏi muốn bố mình giải đáp, mỗi tối hai bố đều nói đến lúc đi ngủ chẳng thể hết chuyện. Cậu bé háo hức với những câu chuyện cổ tích, câu truyện dân gian mà bố kể. Sau những câu chuyện như thế, tâm hồn Xô-cô-lốp cũng trở nên thư thái hơn, anh đến với giấc ngủ dễ dàng hơn. Anh càng quyết tâm cố gắng hơn nữa để đem tới cho con trai mình. Dù thế nào chăng nữa thì anh với con trai sẽ sống vui vẻ ở hiện tại, hưởng thụ niềm vui của từng ngày.

Xem thêm: Tóm tắt Số phận con người để hiểu rõ hơn diễn biến của tác phẩm để viết bài.

Đoạn văn 4 - Đóng vai Xô-cô-lốp tưởng tượng và kể lại chuyện tương lai.

Tôi bị thu bằng lái xe sau vụ chiếc xe tải chở hàng va quệt vào chân một con bò, cho dù con bò chẳng bị làm sao và tôi cũng đã hết sức van nài, xin xỏ nhưng anh kiểm soát xe hơi vẫn thu hồi bằng lái của tôi. Thế là tôi thất nghiệp. Mùa đông đã đến với cái lạnh ghê người, tôi phải xoay sở làm đủ mọi việc để kiếm sống qua ngày cho tôi và con trai Va-niu-ska. Tôi có viết thư cho một người bạn cùng đơn vị khi xưa, hiện đang làm nghề lái xe ở Ka-ra-sư. Anh ấy muốn tôi đến chỗ mình và hứa sẽ giúp tôi làm ở bộ phận thợ mộc chừng nửa năm, chờ cấp bằng lái mới. Thế là bố con tôi lên đường. Khoảng cách từ U-riu-pin-xcơ đến Ka-ra-sư khá xa, không có tiền đi xe nên hai bố con đi bộ đến. Bình thường tôi cõng nhóc ở trên vai rồi đi, lúc nào nó muốn hoạt động chân tay thì lại thả xuống. Mặc dù quãng đường dài thật đấy nhưng có tiếng nói ríu rít như chim của con trai khiến tôi vơi bớt nỗi nhọc mệt dọc đường. Thế rồi sau mấy ngày vừa đi vừa nghỉ, bố con tôi cũng đến được Ka-ra-sư. Nghỉ ngơi vài ngày lấy lại sức, tôi bắt đầu xin đi làm ở xưởng mộc nhỏ của huyện. Anh bạn tôi cho hai bố con ở nhờ tại căn phòng nhỏ gần bếp. Mỗi ngày tôi đều chuẩn bị đồ ăn nóng hổi cho nhóc con. Thế rồi cũng qua nửa năm, tôi được cấp lại bằng lái và tiếp tục xin việc tại xưởng của anh bạn. Cuối cùng, công việc của tôi lại ổn định hơn, Va-niu-ska cũng đến tuổi tới trường, cuộc sống của hai bố con dần dần tốt hơn. Và sau hơn 1 năm làm việc, xí nghiệp phân cho tôi một căn phòng tập thể nho nhỏ mười mấy mét vuông. Thế là từ nay, bố con tôi đã có một mái ấm thực sự.

-/-

Trên đây là một số đoạn văn yêu cầu tưởng tượng và viết một đoạn văn về cuộc sống tương lai của hai bố con Anđrây Xô-cô-lốp - Ngữ văn lớp 12, mong rằng những nội dung trên sễ giúp ích cho các em hoàn thành bài làm của mình.

Huyền Chu (Tổng hợp)
Bài viết đã giải quyết được vấn đề của bạn chưa?
Rồi
Chưa

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM