Trang chủ

Cảm nhận Bố của Xi-mông

Xuất bản: 21/04/2023 - Tác giả:

Top 5 bài văn mẫu cảm nhận Bố của Xi-mông, hướng dẫn viết bài văn trình bày cảm nhận của em về đoạn trích Bố của Xi-mông

Nhằm giúp các em có một bài văn cảm nhận Bố của Xi-mông hay, Đọc Tài Liệu đã tổng hợp và gửi đến các em một số bài văn mẫu nêu cảm nhận nội dung văn bản Bố của Xi-mông (Guy-đơ Mô-pa-xăng) kèm theo gợi ý cách triển khai bài văn.

Dàn ý cảm nhận Bố của Xi-mông

1. Mở bài

- Giới thiệu khái quát về tác giả G. Mô-pa-xăng và đoạn trích Bố của Xi-mông.

- Cảm nhận chung của em về đoạn trích Bố của Xi-mông.

2. Thân bài: Cảm nhận đoạn trích Bố của Xi-mông

- Khái quát qua nội dung truyện: Câu chuyện xoay quanh nhân vật Xi-mông một em bé được sinh ra ngoài giá thú, bởi một người mẹ đơn thân là chị Blăng.

a) Cảm nhận về nhân vật Xi-mông

- Xi-mông là một đứa trẻ đáng thương

+ Độ bảy, tám tuổi

+ Hơi xanh xao, rất sạch sẽ, vẻ nhút nhát gần như vụng dại

+ Là đứa trẻ lớn lên chỉ có mẹ, không được nhận tình thương của một người cha, thường bị bạn bè trêu chọc

- Ý nghĩ và hành động: Trong một phút bồng bột đã quyết định tìm tới cái chết, bỏ nhà ra bờ sông định tự tử.

- Tâm trạng: cảm giác uể oải, buồn bã vô cùng, chẳng nhìn thấy gì và chẳng nghĩ gì, buồn tủi, xấu hổ, đau đớn đến tuyệt vọng

- Cử chỉ, hành động: Khóc, nức nở, khóc hoài, mắt đẫm lệ

- Về nhà, nhìn thấy mẹ: ôm cổ mẹ, khóc, nhắc lại ý định tự tử.

- Nói năng: ấp úng, ngắt quãng, không nên lời, giọng nghẹn ngào

- Khi được bác Phi-líp nhận làm con:

+ Hãnh diện, chủ động trả lời như quạt, như ném đá vào mặt bọn bạn "Bố tao ấy à, bố tao tên là Phi-líp!"

+ Im lặng, tin tưởng sắt đá, đưa con mắt thách thức và sẵn sàng chịu hành hạ

=> Nghệ thuật miêu tả, so sánh cho thấy Xi-mông là một đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên, đáng yêu, có hoàn cảnh đặc biệt đáng thương nhưng rất có nghị lực. Cuộc sống đã cho em người bố chân chính để em có niềm tin và nghị lực bước vào đời.

b) Cảm nhận về nhân vật Blăng-sốt

- Ngoại hình: là một thiếu phụ cao lớn, xanh xao, nghiêm nghị.

- Sống cùng đứa con trai Xi-mông trong ngôi nhà nhỏ, quét vôi trắng, hết sức sạch sẽ.

- Hình dáng, tư thế chị trước ngôi nhà gọn gàng, sạch sẽ khiến người ta không dám bỡn cợt.

- Thái độ với khách: đứng nghiêm nghị… như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa.

- Là người phụ nữ bị lừa dối, lầm lỡ

- Đỏ mặt, xấu hổ khi nghe lời con hỏi bác Phi-líp.

- Nỗi lòng với con

+ Tái tê đến tận xương tủy, nước mắt lã chã tuôn rơi.

+ Lặng ngắt và quằn quại vì hổ thẹn

=> Blăng-sốt là một người thiếu phụ đức hạnh, đẹp cả người cả nết, không phải là người phụ nữ hư hỏng, thiếu đứng đắn mà chỉ vì một phút lầm lỗi.

c) Cảm nhận về nhân vật Phi-lip

- Ngoại hình:

+ Cao lớn, râu tóc quăn đen

+ Bàn tay chắc nịch, giọng ồm ồm.

- Khi gặp Xi-mông: Đặt tay lên vai em ôn tồn hỏi, nhìn em nhân hậu.

- Trên đường đưa Xi-mông về nhà: "... bác nhủ thầm rằng một tuổi xuân đã lầm lỡ rất có thể lỡ lầm lần nữa"

- Khi gặp mẹ của Xi-mông: "... bác công nhân bỗng tắt nụ cười, vì bác hiểu ra ngay là không bỡn cợt được nữa với cô gái cao lớn, xanh xao, dứng nghiêm nghị trước cửa nhà mình...".

- Hành động: Trò chuyện và nhận làm bố của Xi-mông

=> Bác Phi-líp là một người thợ rèn nhân hậu, thiện lương, thương trẻ, đã cứu sống Xi-mông, nhận làm bố của Xi-mông, đem lại niềm vui cho em.

3. Kết bài:

- Khẳng định lại giá trị nội dung, nghệ thuật của đoạn trích Bố của Xi-mông và khái quát cảm nhận của em.

- Thông điệp tác giả gửi tới: Hãy cảm thông, thương yêu và chia sẻ với bạn bè và những người xung quanh nhất là những người có hoàn cảnh éo le.

Top 3 bài văn cảm nhận Bố của Xi-mông

Cùng Đọc Tài Liệu tham khảo một số bài văn nêu lên cảm nhận về đoạn trích Bố của Xi-mông sau đây để có thêm vốn từ ngữ và rút kinh nghiệm về cách trình bày cho bài làm của mình.

Cảm nhận Bố của Xi-mông mẫu 1:

Nhà văn người Pháp Guy đơ Mô-pa-xăng (1850 - 1893) là một nhà văn nổi tiếng thế giới với những tác phẩm thể hiện chân thực tình hình xã hội Pháp trong nửa cuối thế kỉ XIX. Mặc dù ông chỉ sống đến độ tuổi hơn bốn mươi nhưng đã viết ra một khối lượng tác phẩm đáng kể, bao gồm tiểu thuyết Một cuộc đời (1883), Ông bạn đẹp (1885) và hơn ba trăm truyện ngắn khác.

Nội dung đoạn trích "Bố của Xi-mông" kể về người phụ nữ tên Blăng-sốt bị lừa dối và sinh ra đứa bé Xi-mông. Khi đi học, Xi-mông thường xuyên bị đám bạn chế giễu vì không có bố. Cậu bé buồn tủi, bỏ nhà đi đến bên bờ sông và trong phút bồng bột đã suy nghĩ đến chuyện dại dột. Rất may, em gặp bác Phi-líp và bác đã đưa em về nhà. Xi-mông ngỏ ý muốn bác Phi-líp làm bố và bác đã nhận lời. Tuy nhiên, lũ trẻ vẫn trêu chọc Xi-mông vì bác Phi-líp không phải là chồng của chị Blăng-sốt - mẹ Xi-mông. Sau đó, vì thương Xi-mông, bác Phi-líp đã cầu hôn chị Blăng-sốt và trở thành bố thật sự của Xi-mông. Nhà văn Guy đơ Mô-pa-xăng đã miêu tả sinh động tâm trạng của ba nhân vật Xi-mông, Blăng-sốt và Phi-líp. Từ đó, ông nhắc nhở chúng ta về tình yêu thương và lòng thông cảm những tình huống khó khăn, bất hạnh hoặc lầm lỡ của người khác.

Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, cậu bé Xi-mông đã phải trải qua cảnh sống khổ sở và thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Tuy nhiên, khi lớn lên, nỗi đau không có bố mới thực sự dằn vặt cậu bé. Trong đoạn này không có chi tiết nào nói về hình dáng của Xi-mông, nhưng ở một đoạn khác của truyện, tác giả cho biết rằng: "Nó đã bảy, tám tuổi. Nó có vẻ xanh xao, rất sạch sẽ, nhút nhát, gần như vụng dại." Vẻ ngoài này phần nào thể hiện hoàn cảnh sống và tính cách của một đứa trẻ không có bố, thường bị bạn bè trêu chọc.

Xi-mông là một đứa trẻ đáng thương, nỗi đau không có bố luôn ám ảnh và khiến em đau lòng, day dứt. Tâm trạng tủi nhục và đau khổ của Xi-mông hiển hiện qua cả suy nghĩ và hành động của em. Em từng bỏ nhà ra bờ sông và suy nghĩ đến việc nhảy xuống nước cho chết đuối vì nỗi bất hạnh không có bố. Tuy nhiên, cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp xung quanh đã giúp Xi-mông nhớ về nhà và mẹ của mình, từ đó em không dám làm việc ngu ngốc đó. Xi-mông khóc để giải tỏa nỗi buồn và tuyệt vọng của mình: cậu bé run lên, quỳ xuống và đọc kinh cầu nguyện giống như cậu vẫn làm trước lúc đi ngủ. Nhưng cậu đã không thể đọc đến khi kết thúc bởi những cơn nức nở lại xuất hiện và làm cho em choáng ngợp, mệt mỏi và lo âu. Em không nghĩ ngợi được gì nữa, cũng không còn chú ý đến gì xung quanh mà chỉ khóc hoài thôi.

Khi đang trong tâm trạng chới với thì chợt gặp bác Phi-líp, Xi-mông không biết nói gì mà chỉ có thổn thức, nghẹn ngào trả lời bác với đôi mắt ngấn lệ: "Chúng nó đánh cháu...vì...cháu...cháu...không có bố...không có bố". Bác Phi-líp đã dẫn Xi-mông về nhà và gặp mẹ cậu bé. Tuy vừa mừng vừa tủi, nhưng khi nhìn thấy mẹ, Xi-mông đã nhảy lên ôm chặt cổ mẹ và khóc nức nở: "Không, mẹ ơi, con muốn nhảy xuống sông cho chết đuối, vì chúng nó đánh con... đánh con... tại con không có bố". Blăng-sốt, mẹ của Xi-mông, đã từng là một cô gái đẹp nhất vùng nhưng lại cả tin bị phụ tình, dẫn đến việc con trai bà không có bố. Tuy nhiên, mặc dù có lúc nhẹ dạ, chị vẫn là người thật thà và sống trong ngôi nhà nhỏ, sạch sẽ, với tinh thần sạch sẽ như vậy.

Điều đó cho thấy chị sống khá giản dị dù nghèo khổ. Nhìn thấy chị, bác công nhân bỗng ngừng cười vì bác hiểu ngay không nên bỡn cợt với cô gái cao lớn, xanh xao, đứng nghiêm trước cửa nhà như muốn cấm đàn ông bước qua ngưỡng cửa ngôi nhà nơi chị đã bị phản bội bởi một kẻ khác. Khi nghe con kể về việc bị bạn bè đánh vì không có cha, đôi má của chị Blăng-sốt đỏ bừng và tê tái đến tận xương tuỷ, chị ôm con hôn lấy hôn để và nước mắt rơi lã chã. Khi nghe thấy con hỏi Phi-lip rằng có muốn trở thành bố của cháu không thì chị lặng ngắt, hổ thẹn và quằn quại, dựa vào tường và lấy hai tay ôm ngực.

Bác thợ rèn Phi-lip với vẻ mặt rất nhân hậu, thân hình cao lớn, rậm râu, tóc đen và quăn. Ngay từ khi gặp Xi-mông lần đầu tiên, bác đã rất quan tâm đến cậu bé. Bác đã mang đến cho em niềm hạnh phúc lớn và bất ngờ. Khi gặp Xi-mông lúc em đang tuyệt vọng, chuẩn bị nhảy xuống sông, bác đã mang lại niềm hy vọng cho em bằng việc khẳng định muốn trở thành bố của em. Điều đó đã an ủi được tâm hồn của Xi-mông rất nhiều. Bác Phi-lip là một người rất tốt bụng và đã cứu Xi-mông thoát khỏi tay thần chết.

Tuy nhiên, Xi-mông vẫn chưa tìm được sự yên ổn trong việc học hành. Bọn trẻ đồng trang lứa vẫn tiếp tục trêu chọc và gây ra đau khổ cho cậu bé chỉ vì "bố Phi-lip của em không phải là bố thật của em, tức là không phải chồng của mẹ em". Trong đoạn tiếp theo, tác giả kể về việc bác Phi-lip do thương Xi-mông nên đã ngỏ lời cầu hôn chị Blăng-sốt. Bác Phi-lip đến nhà chị, mong được chấp thuận để trở thành người cha thực sự của Xi-mông. Từ đó, bé Xi-mông không bị lũ trẻ bắt nạt nữa. Xi-mông đã được bác thợ rèn nhân hậu giải thoát khỏi nỗi đau khổ, đem lại cho cậu niềm vui và tự hào.

Bác Phi-lip đã có một hành động thể hiện tinh thần nhân đạo cao cả, không chỉ đem lại niềm vui cho bé Xi-mông, mà còn mang đến hạnh phúc cho mẹ của Xi-mông là chị Blăng-sốt. Trong lời cầu hôn để trở thành người cha thật sự của Xi-mông, bác Phi-lip đã thể hiện sự trân trọng đối với chị Blăng-sốt. Qua những cuộc trò chuyện ngắn ngủi, bác Phi-lip đã nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của chị. Mặc dù chị đã trót lầm lỡ một lần, dẫn đến hậu quả là cả mẹ và con đều phải chịu đau khổ, nhưng bác không những không trách móc chị mà còn thấu hiểu tình huống của chị. Bác phải thừa nhận rằng chị là một phụ nữ tốt bụng, can đảm và nề nếp.

Bác Phi-lip đã phải vượt qua những thành kiến cổ lỗ của xã hội để có thể mang lại hạnh phúc cho hai mẹ con Xi-mông. Nhờ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của những người thợ rèn tốt bụng, bác đã có thêm sức mạnh để chống lại những quan niệm hẹp hòi về giá trị của người phụ nữ. Bác Phi-lip trở thành đại diện cho sự công bằng và lòng nhân ái. Bác đã giúp chị Blăng-sốt có cơ hội trở thành một người vợ xứng đáng với một người đàn ông tử tế, được khẳng định giá trị nhân cách. Điều này làm Blăng-sốt cảm thấy hạnh phúc và bất ngờ. Hành động chứa đựng tình nhân ái của bác thợ rèn Phi-líp giúp câu chuyện kết thúc có hậu, mang lại hạnh phúc cho những người đau khổ và đem lại lòng tin vào con người và cuộc sống. Đó cũng chính là mục đích cao cả mà nhà văn G.Mô-pa-xăng muốn truyền tải trong tác phẩm này.

Cảm nhận Bố của Xi-mông mẫu 2:

Không chỉ tình mẫu tử mới thiêng liêng mà tình phụ tử cũng vô cùng quý giá. Tuy nhiên, thật không may khi có những đứa trẻ phải sống thiếu thốn tình cảm của cha từ nhỏ. Đoạn trích Bố của Xi Mông đã mô tả rõ hoàn cảnh của cậu bé Xi-mông, đại diện cho những trẻ em bị thiếu vắng tình cảm của cha và bị bạn bè chế giễu.

Có hai nhân vật quan trọng trong truyện cần phân tích kĩ đó là cậu bé Xi-mông, ông Phi-lip người nhận cậu làm con và bà Blăng-sốt mẹ của cậu bé. Trước hết, ta xem xét nhân vật Xi-mông. Khi vừa sinh ra, cậu bé đã không biết ai là cha của mình, khi đi học thì thường xuyên bị bạn bè trêu chọc vì không có bố. Cậu bé thậm chí còn phải đánh nhau với chúng, rất tức giận và căm tức nhưng vẫn tự ti vì không có bố. Trong phút chốc bồng bột, cậu còn nghĩ đến cái chết để không phải nghe những lời châm chọc của bạn bè hàng ngày nữa.

Đến bên bờ sông với ý định tự tử, nhưng rồi cảnh vật nơi đó đã làm dịu đi nỗi đau của em. Em đuổi bắt nhái và cười, nhưng khi nghĩ đến mẹ, em lại khóc nức nở, cơn nức nở kéo đến choáng lấy em. Xi-mông nói với bác Phi-líp trong tiếng nấc và ngập ngừng. Khi trở về nhà, em kể lại với mẹ về ý định tự tử và mong muốn bác Phi-líp làm bố. Khi có bố, em cảm thấy vui sướng và hạnh phúc. Ngày hôm sau đến trường, Xi-mông tự tin thách thức lại lũ bạn vì giờ em đã có bố.

Blăng-sốt là một cô gái đẹp trong vùng, sống ngăn nắp và đức hạnh, nhưng vì một lần lầm lỡ đã khiến bé Xi-mông sinh ra không có bố. Cô cảm thấy đau đớn và hổ thẹn khi con nói về việc không có bố. Khi Xi-mông hỏi Phi-lip về việc trở thành cha của em, cô đau khổ và tự ái đứng im tựa vào tường, tay ôm ngực. Blăng-sốt là một người đáng thương cần nhận được sự chia sẻ và thông cảm của mọi người. Nhân vật Phi-lip là một người thợ rèn cao lớn, bàn tay chắc nịch và râu tóc đen quăn. Sau khi nhìn Xi-mông bằng ánh mắt đầy nhân hậu, anh đã quyết định đưa cậu bé về nhà. Anh đã thay đổi cách nhìn về Blăng-sốt sau khi gặp cô và đã chấp nhận trở thành bố của bé Xi-mông.

Thông qua đoạn trích Bố của Xi-mông, nhà văn muốn phản ánh một hiện thực xã hội, đó là định kiến xã hội về những phụ nữ không có chồng nhưng lại có con, và những đứa trẻ không có cha bị xã hội khinh thường và chế nhạo. Tuy nhiên, vẫn có những người sẵn lòng chia sẻ và cảm thông với số phận của những con người đáng thương ấy.

Cảm nhận Bố của Xi-mông mẫu 3:

Trong truyện ngắn "Bố của Xi-mông", chúng ta được trải nghiệm một câu chuyện đầy tính nhân văn về nỗi đau và sự tủi nhục của một đứa trẻ "không có bố". Xi-mông và mẹ là chị Blăng-sốt, là những con người đáng thương, cuộc đời họ để lại trong lòng người đọc nhiều sự đồng cảm. Xi-mông là một đứa con ngoài giá thú, còn Blăng-sốt là "một cô gái đẹp nhất vùng" đã bị lầm lỡ vì tình yêu. Hai mẹ con sống trong một căn nhà nhỏ quét vôi trắng tinh và rất sạch sẽ, Blăng-sốt phải vất vả lao động để nuôi sống 2 mẹ con trước sự phản đối của xã hội. Tuổi thơ của Xi-mông là những ngày đơn độc trong căn nhà nhỏ, cô đơn và lạnh lẽo, thiếu sự yêu thương và quan tâm từ bố.

Trường học không phải là nơi đem đến niềm hạnh phúc cho em. Vào lúc tám tuổi, em mới được đến trường gặp gỡ những đứa trẻ khác trong lớp học. Tuy nhiên, lớp học lại là nơi hội tụ những đứa trẻ cục cằn, thô lỗ và vô cảm. Những cái ác độc, cái xấu xa đã sớm ngự trị trong tâm hồn của chúng. Xi-mông phải trải qua những cảm giác đau đớn và chán nản khi bị lũ trẻ dồn vào chân tường với những lời ác độc, những tiếng cười và giễu cợt. Xi-mông luôn cảm thấy cô đơn, em phải tự bảo vệ mình khi bị lũ trẻ "quỷ quái" hành hạ mỗi ngày. Đã hơn một thế kỷ nay người đọc không khỏi cảm thấy buồn và xót xa cho Xi-mông khi nghĩ đến những lần em bị bạn học làm tổn thương cả về thể xác và tinh thần.

Xi-mông đã đau khổ và bế tắc hoàn toàn khi bị bọn trẻ "xua đuổi", bị đánh đập tơi tả. Nỗi đau khổ và sự nhục nhã vì "không có bố" khiến em cảm thấy mình không thể sống nổi. Liệu dòng sông nơi em sẽ đến để tự vẫn có thể giảm bớt nỗi đau và sự cô đơn của em? Một đứa trẻ 8 tuổi cảm thấy không thể sống trong sự tủi nhục đó và quyết định nhảy xuống sông để tự vẫn. Tình huống này rất cảm động và là minh chứng cho nỗi đau khổ và sự cô đơn của những đứa trẻ trên thế giới vì một lý do nào đó mà chúng "không có bố".

Trong đoạn văn miêu tả về Xi-mông, tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp để làm nổi bật sự cô đơn, đau khổ của em bé. Bên cạnh đó, hình ảnh con nhái và bãi cỏ xanh cũng được miêu tả rất chi tiết để thể hiện tâm trạng của Xi-mông trước khi quyết định tự tử.

Xi-mông nhìn quanh và thấy mọi thứ đều rất đẹp. Bãi cỏ xanh, nắng ấm, nước lấp lánh, con nhái màu xanh, tất cả tạo nên một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Nhưng trong lòng em bé lại đang đau đớn, tuyệt vọng vì thân phận của mình. Xi-mông quyết định tự tử trên dòng sông, nơi em thấy rằng mình sẽ được giải thoát khỏi nỗi đau khổ và cô đơn.

Mô-pa-xăng đã miêu tả tâm lý của Xi-mông với tất cae tình thương xót. Em bé cầu nguyện và khóc nức nở, chỉ muốn được giải thoát khỏi nỗi đau của mình. Tác giả nhấn mạnh rằng, dù thiên nhiên có đẹp đến đâu, con người vẫn có thể đau khổ và cô đơn. Điều quan trọng là chúng ta cần có tình thương và sự quan tâm của người thân để giúp đỡ những đứa trẻ "không có bố" vượt qua khó khăn.

Tình huống đầy bất ngờ đã xảy ra đó là chú thợ rèn "cao to, râu tóc đen xoăn, ánh mắt ấm áp" đã tới gần Xi-mông. Chú đã lau khô những giọt nước mắt của em và bày tỏ tình thương, sự an ủi của một con người "có phép lạ": “Thôi nào, nguôi đi nào, cháu bé, rồi đi với chú về nhà mẹ. Người ta sẽ cho cháu một ông bố”. Một câu nói đơn giản nhưng đầy ấm áp đã làm dịu đi nỗi buồn cô đơn của Xi-mông và cảm động được mẹ của em - chị Blăng-sốt.

Tình huống bé Xi-mông bất ngờ gặp chú thợ rèn Phi-lip bên bờ sông là một cảnh tượng rất xúc động. Em bé đã được sống và người ta hứa sẽ tìm cho em "một ông bố". Cuộc trò chuyện giữa chú thợ rèn và bé Xi-mông đầy tình cảm nhân đạo. Nước mắt của em khô dần và em đã được chú thợ rèn dắt tay đưa về với mẹ.

Sau khi gặp lại mẹ, tính cách đáng yêu của bé Xi-mông được thể hiện rõ ràng hơn. Em đã hỏi chú thợ rèn rằng có muốn làm bố của em không, chú Phi-líp đã ôm em lên, hôn lên má và nói đồng ý, tâm hồn bé Xi-mông tràn đầy niềm vui và tự hào vì đã "có bố". Câu nói của em như một lời hẹn ước: “Chú Phi-líp, chú là bố cháu đấy nhé!”. Có bố là niềm hạnh phúc của mỗi đứa trẻ, là nơi nương tựa vững chắc trong cuộc sống:“Con có cha như nhà có nóc” (Tục ngữ). Có bố chính là có quyền làm người, đem lại niềm vui và hạnh phúc trong tuổi thơ. Xi-mông tự hào tuyên bố với bạn bè "như ném một hòn đá": “Bố tao ấy, bố tao là Phi-líp”. Em đã có bố. Em cảm thấy mình đã lớn lên! Đó là niềm vui và hạnh phúc tuổi thơ!

Có ai mà không xúc động khi đọc truyện "Bố của Xi-mông"? Tác giả Mô-pa-xăng đã từng trải qua nhiều cay đắng về thân phận mồ côi từ khi mới lên mười tuổi, cho nên ông đã dành cho bé Xi-mông và chị Blăng-sốt nhiều tình cảm và cảm thông về tình thương san sẻ. Trong trang văn của ông, tình cảm nhân đạo rất sâu sắc và chân thành. Điều đặc biệt của đoạn văn là việc tác giả đã sử dụng bút pháp tinh tế để miêu tả tình yêu thương, cùng với nghệ thuật đối thoại và tình huống chú thợ rèn gặp bé Xi-mông ở bờ sông, chú thợ rèn gặp chị Blăng-sốt. "Không có bố thì đau khổ!", "Có bố thì hạnh phúc!". Đó là một sự thật đơn giản nhưng giàu ý nghĩa. Bé Xi-mông thật đáng yêu và đáng thương!

-/-

Vừa rồi là nội dung chi tiết một số mẫu bài văn trình bày cảm nhận Bố của Xi-mông - Văn mẫu lớp 9 do Doctailieu tổng hợp và biên soạn chi tiết hi vọng sẽ giúp các em có thêm nguồn tài liệu tham khảo hữu ích để có một bài văn cảm nhận hay và sâu sắc.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM